Phát cầu là động tác đầu tiên và cơ bản nhất trong đá cầu lưới, mục đích chính là đưa cầu sang sân đối phương để bắt đầu trận đấu.
Trong thi đấu với luật mới thì quả phát cầu ít có cơ hội ghi điểm trực tiếp hơn nhưng nó vẫn có tầm quan trọng rất lớn, giúp hạn chế tối đa khả năng tấn công của đối phương.
Động tác phát cầu chủ yếu có hai kiểu, tạm gọi là phát thẳng và phát cầu ngang.
1. Phát cầu thẳng:
Tung cầu lên phía trước mặt, chân vung ra đá quả cầu sang sân đối phương. Khi thực hiện động tác này, chân trụ giữ vững, chân kia giơ lên với phần đùi chếch 45 độ về phía trước, đầu gối gập khoảng 90 độ, bàn chân duỗi thẳng và hơi thả lỏng để chờ cầu. Điểm tiếp cầu ở độ cao ngang đầu gối chân trụ, khi tiếp cầu thì gần như không sử dụng lực từ cơ đùi mà chủ yếu dùng lực vung cẳng chân và độ vẩy vừa phải của bàn chân để đưa cầu sang lưới. Động tác đá là vung cẳng chân đến tầm duỗi thẳng chân tạo góc 45 độ về phía trước, giống như "sút" quả cầu về phía trước với góc khoảng 20 độ so với phương ngang.
Nhiều bạn mới đá cầu thì thường vung toàn bộ cả đùi và cẳng chân để đá, như vậy thường làm quả cầu đi bổng và không có độ căng như động tác kể trên, đồng thời nhìn cũng xấu hơn.
2. Phát cầu ngang:
Gần giống như quả đá vô lê trong bóng đá hoặc quả phát cầu trong cầu mây. Tung cầu cao ở phía ngang người, vung chân đá vô lê đưa cầu sang sân bên kia.
Đặc điểm:
Phát cầu thẳng có vẻ đơn giản, dễ thực hiện hơn nhưng hiệu quả rất cao vì khả năng điều chỉnh hướng cầu tốt hơn, tư thế phát cầu "kín", đối phương khó đoán trước được. Thực tế nhiều cao thủ chơi cầu phủi (cầu nhựa) vẫn sử dụng lối phát cầu kiểu này. Tuy nhiên khi đá bằng cầu thi đấu thì cách này không hiệu quả vì không tạo được đường cầu căng.
Phát cầu ngang đẹp mắt hơn, điểm tiếp cầu ở trên cao, đường cầu nhanh và mạnh. Tuy nhiên khả năng điều chỉnh hướng cầu kém hơn, khá "hở" vì khi vung chân lên đối phương đã có thể đoán biết được hướng cầu. Thường được dùng nhiều khi đá bằng cầu thi đấu.
Tập luyện (Cái này học mót được trên tuyển):
Căng thêm một lưới nữa ở phía trên lưới của sân sao cho chỉ để một khoảng hở <30cm giữa hai tấm lưới. Tập phát cầu sao cho quả cầu đi qua khe hở giữa hai tấm lưới sang sân bên kia. Mục đích là để tập quả phát cầu không đi quá bổng.
Phía bên kia sân có thể đặt một chiếc rổ hoặc một vật có kích thước khoảng 30x30cm hoặc nhỏ hơn ở vị trí bất kỳ làm mục tiêu và tập phát cầu sao cho quả cầu qua lưới rơi đúng mục tiêu. Di chuyển mục tiêu đến các vị trí khác nhau trên sân để tập cho nhuần nhuyễn.
Trong thi đấu với luật mới thì quả phát cầu ít có cơ hội ghi điểm trực tiếp hơn nhưng nó vẫn có tầm quan trọng rất lớn, giúp hạn chế tối đa khả năng tấn công của đối phương.
Động tác phát cầu chủ yếu có hai kiểu, tạm gọi là phát thẳng và phát cầu ngang.
1. Phát cầu thẳng:
Tung cầu lên phía trước mặt, chân vung ra đá quả cầu sang sân đối phương. Khi thực hiện động tác này, chân trụ giữ vững, chân kia giơ lên với phần đùi chếch 45 độ về phía trước, đầu gối gập khoảng 90 độ, bàn chân duỗi thẳng và hơi thả lỏng để chờ cầu. Điểm tiếp cầu ở độ cao ngang đầu gối chân trụ, khi tiếp cầu thì gần như không sử dụng lực từ cơ đùi mà chủ yếu dùng lực vung cẳng chân và độ vẩy vừa phải của bàn chân để đưa cầu sang lưới. Động tác đá là vung cẳng chân đến tầm duỗi thẳng chân tạo góc 45 độ về phía trước, giống như "sút" quả cầu về phía trước với góc khoảng 20 độ so với phương ngang.
Nhiều bạn mới đá cầu thì thường vung toàn bộ cả đùi và cẳng chân để đá, như vậy thường làm quả cầu đi bổng và không có độ căng như động tác kể trên, đồng thời nhìn cũng xấu hơn.
2. Phát cầu ngang:
Gần giống như quả đá vô lê trong bóng đá hoặc quả phát cầu trong cầu mây. Tung cầu cao ở phía ngang người, vung chân đá vô lê đưa cầu sang sân bên kia.
Đặc điểm:
Phát cầu thẳng có vẻ đơn giản, dễ thực hiện hơn nhưng hiệu quả rất cao vì khả năng điều chỉnh hướng cầu tốt hơn, tư thế phát cầu "kín", đối phương khó đoán trước được. Thực tế nhiều cao thủ chơi cầu phủi (cầu nhựa) vẫn sử dụng lối phát cầu kiểu này. Tuy nhiên khi đá bằng cầu thi đấu thì cách này không hiệu quả vì không tạo được đường cầu căng.
Phát cầu ngang đẹp mắt hơn, điểm tiếp cầu ở trên cao, đường cầu nhanh và mạnh. Tuy nhiên khả năng điều chỉnh hướng cầu kém hơn, khá "hở" vì khi vung chân lên đối phương đã có thể đoán biết được hướng cầu. Thường được dùng nhiều khi đá bằng cầu thi đấu.
Tập luyện (Cái này học mót được trên tuyển):
Căng thêm một lưới nữa ở phía trên lưới của sân sao cho chỉ để một khoảng hở <30cm giữa hai tấm lưới. Tập phát cầu sao cho quả cầu đi qua khe hở giữa hai tấm lưới sang sân bên kia. Mục đích là để tập quả phát cầu không đi quá bổng.
Phía bên kia sân có thể đặt một chiếc rổ hoặc một vật có kích thước khoảng 30x30cm hoặc nhỏ hơn ở vị trí bất kỳ làm mục tiêu và tập phát cầu sao cho quả cầu qua lưới rơi đúng mục tiêu. Di chuyển mục tiêu đến các vị trí khác nhau trên sân để tập cho nhuần nhuyễn.